Bổn phận làm con như chúng ta, cả năm đi làm đến Tết cũng phải có chút gì đó cho ông bà, cha mẹ gọi là chút thảo. Thế nhưng với các cặp vợ chồng trẻ hiện nay, đôi khi chuyện quà biếu bên ngoại bên nội cũng là một vấn đề hết sức nan giải, nếu cả hai vợ chồng ứng xử không khéo thì to chuyện. Thường thì dân 8x như chúng tôi, đa số cả hai vợ chồng đều lập nghiệp xa quê, vào Sài Gòn ăn học rồi đi làm luôn, cho nên tùy vào duyên số, kẻ Bắc người Nam cũng nên nghĩa vợ chồng.
Với những cặp vợ chồng như chúng tôi thì mỗi khi Tết đến thì vô cùng vất vả, nào là phải lo quà biếu cho bên nội, bên ngoại sao cho công bằng hợp lý nhất để tránh vợ chồng mất lòng nhau mấy ngày Tết. Vấn đề mua qua này nọ đối với chúng tôi là chuyện nhỏ, vì thực sự giờ mình còn khổ, biếu cho ông bà hộp bánh, gói trà… chỉ có vậy thôi chứ làm gì có dư giả mà mua mấy loại quà hạng sang.

Thế nhưng có một vấn đề nan giải nhất là chuyện sẽ về quê ai để ăn Tết? Theo truyền thống của người VN mình thì gái phải theo chồng, đó là câu chuyện ngày xưa còn bây giờ đã khác. Tất cả những hoàn cảnh lập nghiệp xa quê như chúng tôi có thể nói chả ai theo ai cả. Chính vì vậy trước khi lấy nhau họ thường thỏa thuận với nhau là một năm sẽ ăn Tết một nơi.
Khi yêu nhau là vậy, nhưng khi lấy nhau rồi có trăm công ngàn việc để chi tiêu và đôi khi lời hứa ở cái thời yêu nhau không còn giá trị nữa. Cũng vì điều này mà câu chuyện tôi muốn chia sẻ với các bạn là một sự trãi nghiệm đáng quý của cuộc sống vợ chồng.
Tôi có thằng bạn thân cùng quê với tôi, là dân Nam Trung bộ. Nhưng hắn lại phải lòng và lấy vợ quê ở tận Thái Bình. Ngày chúng nó yêu nhau, bố mẹ vợ của nó hiện tại nhất quyết không đồng ý cho con gái mình lấy chồng xa. Vì theo kinh nghiệm của ông bà thì con gái lấy chồng xa coi như mất con. Có nhiều người vì hoàn cảnh gia đình mà đến tận 9 - 10 năm mới về thăm cha mẹ một lần.
Thế nhưng vì tình yêu của chúng nó lớn, ông bà co khuyên bảo gì đi nữa thì nhất quyết chúng nó cũng phải lấy nhau. Hơn nữa thằng bạn tôi nó hứa chắc nịch với người yêu rằng: “Em yên tâm sau khi lấy nhau, Tết năm nào anh cũng đưa em về quê thăm gia đình”.

Cho đến năm nay thì chúng nó đã lấy nhau được 3 năm. Đúng hẹn lại lên là Tết năm nay hai vợ chồng nó phải về Thái Bình ăn Tết với ông bà ngoại. Mấy ngày trước qua nhà nó chơi, thấy mặt vợ nó hí hửng lắm vì ít cũng hai năm rồi chưa được về thăm bố mẹ. Mà ở nhà ông bà cũng mong lắm, sinh con ra lớn lên lại đi biệt tích ai mà chả buồn chả nhớ chứ. Vậy mà mới hôm qua sang nhà nó thấy vợ chồng nó mặt bí xị, thấy tôi chả thèm hỏi luôn.
Đến khi hỏi ra nó mới biết là kế hoạch về nhà ngoại ăn Tết bị phá sản. Nó nói nếu cứ tình trạng một năm ăn Tết quê nó, một năm ăn Tết ở quê ngoại thì làm cả đời cũng chẳng có dư một xu? Thú thật tôi cũng hiểu điều này lắm chứ, một chuyến đi ra Bắc ăn Tết, nếu chi tiêu tiết kiệm lắm cũng hết khoảng 15 triệu. Với số tiền này cả hai vợ chồng chắc chiu cả năm mới có số ấy.
Thằng bạn mình nó nghĩ thế nên mới quyết định vậy, thế nhưng tôi khuyên nó cố gắng làm tròn lời hứa năm này đi, rồi chuyện tiết kiệm kia sang năm tính tiếp.
Thiết nghĩ ai cũng có gia đình ruột thịt cần chăm lo, nhất là những ngày Tết. Vì thế cần làm một cái gì đó công bằng cho ngày Tết để tránh ngày đầu xuân hai vợ chồng xích mích nhau thì không hay chút nào.
